The art of relaxation - Khi học sinh cần được nghỉ
by Nguyễn Ngân Thanh
Credits: Pinterest
Một ngày của học sinh Wellspring dường như kín đặc không còn chỗ cho hơi thở. Sau giờ học, bài tập toán, văn anh,.. dường như chất đầy. Với những bạn năng động hơn, quỹ thời gian ấy còn bị san sẻ cho đội tuyển, dự án,... Nhưng dù có là ai, chúng ta cũng đều đang sống trong một nhịp điệu dày đặc công việc, nơi bài tập trở thành nỗi lo quen thuộc. Có những đêm đồng hồ đã tíc tắc qua con số 11, 12 mà ánh đèn bàn của nhiều WISers vẫn sáng rực trong đêm chỉ để kịp làm xong bài tập. Thật ra, trong guồng quay vội vã đó, điều học sinh mất đi chẳng phải là thời gian học tập mà chính là thời gian nghỉ ngơi - một nhu cầu tưởng chừng dễ dàng mà giờ đây ngày càng quý hiếm.
Trong một môi trường học đường đầy cạnh tranh và không ít người tài, “nghỉ ngơi” đôi khi bị nhìn bằng ánh mắt nghi ngại - như thể khi ta dừng lại, nó sẽ đồng nghĩa với việc lười biếng. Chúng ta lớn lên trong nỗi sợ bị “tụt lại phía sau”, nên dù mệt vẫn cố gồng mình để không bị xem là yếu đuối. Những bài kiểm tra nối tiếp, những con số dần trở thành thước đo giá trị, khiến nhiều học sinh quên mất rằng học không chỉ là để đạt được, mà còn là để trưởng thành. Điều đáng sợ nhất không phải là không giỏi bằng ai, mà là đánh mất chính mình giữa hành trình đi tìm thành tích.
Theo một bài viết của Harvard Health Publishing, việc thiếu thời gian nghỉ ngơi ảnh hưởng trực tiếp đến khả năng tập trung và hiệu suất học tập. Khi não bộ không có cơ hội phục hồi, học sinh dễ rơi vào trạng thái căng thẳng kéo dài, dẫn đến “học mà không vào”. Hay chẳng nói đâu xa, những một số học sinh từng chia sẻ rằng họ chỉ ngủ được 5-6 tiếng để ôn bài và hoàn thành bài tập. Vậy nên, những con số ấy không còn là cảnh báo xa vời - chúng phản chiếu ngay trong cuộc sống thường nhật của chúng ta, nơi có những ánh mắt thẫn thờ, có những nụ cười gượng gạo, và cả những buổi sáng đến lớp khi đầu óc vẫn quay cuồng vì thiếu ngủ.
Thật ra, đôi khi “không làm gì cả” cũng là một cách học, học cách lắng nghe chính mình. Khi ta cho phép bản thân chậm lại, ta mới có thể cảm nhận rõ hơn nhịp đập của cuộc sống. Ở một số trường quốc tế như BVIS, học sinh có những free period - khoảng thời gian để hoàn thành bài tập hoặc đơn giản là nghỉ ngơi, chơi thể thao. Việc tạo ra những khoảng nghỉ như tiết đọc sách tự do hay hoạt động thư giãn nhẹ nhàng có thể là hướng tích cực để hỗ trợ học sinh. Từ đó, việc học không chỉ vỏn vẹn là truyền đạt kiến thức mà nó còn phụ thuộc sâu sắc về cách kiến thức được tiếp thu một cách tốt nhất. Khoảng thời gian tưởng chừng “chẳng làm gì” ấy lại giúp đầu óc được tái tạo năng lượng, giảm căng thẳng, khơi gợi sự sáng tạo, và duy trì tinh thần tích cực hơn trong học tập.
Nghỉ ngơi không phải là trốn tránh nỗ lực, mà là bước lùi cần thiết để đi tiếp vững vàng hơn. Trong hành trình trưởng thành, điều ta cần học không chỉ là cách tiến lên, mà còn là cách dừng lại đúng lúc. Bởi chỉ khi tâm trí được nghỉ ngơi, ta mới có thể thật sự học, thật sự sống, và thật sự lớn lên. Có lẽ, điều quan trọng nhất không nằm ở việc ta chạy nhanh đến đâu, mà là ta có đủ bình yên để cảm nhận từng chặng đường hay không. Giữa một thế hệ luôn hối hả, biết dừng lại để chăm sóc bản thân cũng là một dạng dũng cảm, thứ dũng cảm lặng lẽ nhưng đáng trân trọng nhất. Như triết gia Nietzsche từng nói: “Nghệ thuật của nghỉ ngơi là nghệ thuật của sống.” Có lẽ đã đến lúc chúng ta học cách yêu cả những khoảng lặng - nơi trái tim được thở, và tâm hồn được trở về!
Chúng ta nên expand bài này ra một tí, vì nó không có mục tiêu điều hướng chính sách của nhà trường, nên để có value hơn cho người đọc, thầy nghĩ các bạn cần có thêm phần gợi ý về việc nghỉ ngơi như thế nào cho phù hợp trong quá trình học tập kéo dài và ít giờ trống. Gợi ý về việc thiền định, chơi thể thao, thư giãn,... cũng là một cách. Thử nhé
Trong một môi trường học đường đầy cạnh tranh và không ít người tài, “nghỉ ngơi” đôi khi bị nhìn bằng ánh mắt nghi ngại - như thể khi ta dừng lại, nó sẽ đồng nghĩa với việc lười biếng. Chúng ta lớn lên trong nỗi sợ bị “tụt lại phía sau”, nên dù mệt vẫn cố gồng mình để không bị xem là yếu đuối. Những bài kiểm tra nối tiếp, những con số dần trở thành thước đo giá trị, khiến nhiều học sinh quên mất rằng học không chỉ là để đạt được, mà còn là để trưởng thành. Điều đáng sợ nhất không phải là không giỏi bằng ai, mà là đánh mất chính mình giữa hành trình đi tìm thành tích.
Theo một bài viết của Harvard Health Publishing, việc thiếu thời gian nghỉ ngơi ảnh hưởng trực tiếp đến khả năng tập trung và hiệu suất học tập. Khi não bộ không có cơ hội phục hồi, học sinh dễ rơi vào trạng thái căng thẳng kéo dài, dẫn đến “học mà không vào”. Hay chẳng nói đâu xa, những một số học sinh từng chia sẻ rằng họ chỉ ngủ được 5-6 tiếng để ôn bài và hoàn thành bài tập. Vậy nên, những con số ấy không còn là cảnh báo xa vời - chúng phản chiếu ngay trong cuộc sống thường nhật của chúng ta, nơi có những ánh mắt thẫn thờ, có những nụ cười gượng gạo, và cả những buổi sáng đến lớp khi đầu óc vẫn quay cuồng vì thiếu ngủ.
Thật ra, đôi khi “không làm gì cả” cũng là một cách học, học cách lắng nghe chính mình. Khi ta cho phép bản thân chậm lại, ta mới có thể cảm nhận rõ hơn nhịp đập của cuộc sống. Ở một số trường quốc tế như BVIS, học sinh có những free period - khoảng thời gian để hoàn thành bài tập hoặc đơn giản là nghỉ ngơi, chơi thể thao. Việc tạo ra những khoảng nghỉ như tiết đọc sách tự do hay hoạt động thư giãn nhẹ nhàng có thể là hướng tích cực để hỗ trợ học sinh. Từ đó, việc học không chỉ vỏn vẹn là truyền đạt kiến thức mà nó còn phụ thuộc sâu sắc về cách kiến thức được tiếp thu một cách tốt nhất. Khoảng thời gian tưởng chừng “chẳng làm gì” ấy lại giúp đầu óc được tái tạo năng lượng, giảm căng thẳng, khơi gợi sự sáng tạo, và duy trì tinh thần tích cực hơn trong học tập.
Nghỉ ngơi không phải là trốn tránh nỗ lực, mà là bước lùi cần thiết để đi tiếp vững vàng hơn. Trong hành trình trưởng thành, điều ta cần học không chỉ là cách tiến lên, mà còn là cách dừng lại đúng lúc. Bởi chỉ khi tâm trí được nghỉ ngơi, ta mới có thể thật sự học, thật sự sống, và thật sự lớn lên. Có lẽ, điều quan trọng nhất không nằm ở việc ta chạy nhanh đến đâu, mà là ta có đủ bình yên để cảm nhận từng chặng đường hay không. Giữa một thế hệ luôn hối hả, biết dừng lại để chăm sóc bản thân cũng là một dạng dũng cảm, thứ dũng cảm lặng lẽ nhưng đáng trân trọng nhất. Như triết gia Nietzsche từng nói: “Nghệ thuật của nghỉ ngơi là nghệ thuật của sống.” Có lẽ đã đến lúc chúng ta học cách yêu cả những khoảng lặng - nơi trái tim được thở, và tâm hồn được trở về!
Chúng ta nên expand bài này ra một tí, vì nó không có mục tiêu điều hướng chính sách của nhà trường, nên để có value hơn cho người đọc, thầy nghĩ các bạn cần có thêm phần gợi ý về việc nghỉ ngơi như thế nào cho phù hợp trong quá trình học tập kéo dài và ít giờ trống. Gợi ý về việc thiền định, chơi thể thao, thư giãn,... cũng là một cách. Thử nhé
Trong một môi trường học đường đầy cạnh tranh và không ít người tài, “nghỉ ngơi” đôi khi bị nhìn bằng ánh mắt nghi ngại - như thể khi ta dừng lại, nó sẽ đồng nghĩa với việc lười biếng. Chúng ta lớn lên trong nỗi sợ bị “tụt lại phía sau”, nên dù mệt vẫn cố gồng mình để không bị xem là yếu đuối. Những bài kiểm tra nối tiếp, những con số dần trở thành thước đo giá trị, khiến nhiều học sinh quên mất rằng học không chỉ là để đạt được, mà còn là để trưởng thành. Điều đáng sợ nhất không phải là không giỏi bằng ai, mà là đánh mất chính mình giữa hành trình đi tìm thành tích.
Theo một bài viết của Harvard Health Publishing, việc thiếu thời gian nghỉ ngơi ảnh hưởng trực tiếp đến khả năng tập trung và hiệu suất học tập. Khi não bộ không có cơ hội phục hồi, học sinh dễ rơi vào trạng thái căng thẳng kéo dài, dẫn đến “học mà không vào”. Hay chẳng nói đâu xa, những một số học sinh từng chia sẻ rằng họ chỉ ngủ được 5-6 tiếng để ôn bài và hoàn thành bài tập. Vậy nên, những con số ấy không còn là cảnh báo xa vời - chúng phản chiếu ngay trong cuộc sống thường nhật của chúng ta, nơi có những ánh mắt thẫn thờ, có những nụ cười gượng gạo, và cả những buổi sáng đến lớp khi đầu óc vẫn quay cuồng vì thiếu ngủ.
Thật ra, đôi khi “không làm gì cả” cũng là một cách học, học cách lắng nghe chính mình. Khi ta cho phép bản thân chậm lại, ta mới có thể cảm nhận rõ hơn nhịp đập của cuộc sống. Ở một số trường quốc tế như BVIS, học sinh có những free period - khoảng thời gian để hoàn thành bài tập hoặc đơn giản là nghỉ ngơi, chơi thể thao. Việc tạo ra những khoảng nghỉ như tiết đọc sách tự do hay hoạt động thư giãn nhẹ nhàng có thể là hướng tích cực để hỗ trợ học sinh. Từ đó, việc học không chỉ vỏn vẹn là truyền đạt kiến thức mà nó còn phụ thuộc sâu sắc về cách kiến thức được tiếp thu một cách tốt nhất. Khoảng thời gian tưởng chừng “chẳng làm gì” ấy lại giúp đầu óc được tái tạo năng lượng, giảm căng thẳng, khơi gợi sự sáng tạo, và duy trì tinh thần tích cực hơn trong học tập.
Nghỉ ngơi không phải là trốn tránh nỗ lực, mà là bước lùi cần thiết để đi tiếp vững vàng hơn. Trong hành trình trưởng thành, điều ta cần học không chỉ là cách tiến lên, mà còn là cách dừng lại đúng lúc. Bởi chỉ khi tâm trí được nghỉ ngơi, ta mới có thể thật sự học, thật sự sống, và thật sự lớn lên. Có lẽ, điều quan trọng nhất không nằm ở việc ta chạy nhanh đến đâu, mà là ta có đủ bình yên để cảm nhận từng chặng đường hay không. Giữa một thế hệ luôn hối hả, biết dừng lại để chăm sóc bản thân cũng là một dạng dũng cảm, thứ dũng cảm lặng lẽ nhưng đáng trân trọng nhất. Như triết gia Nietzsche từng nói: “Nghệ thuật của nghỉ ngơi là nghệ thuật của sống.” Có lẽ đã đến lúc chúng ta học cách yêu cả những khoảng lặng - nơi trái tim được thở, và tâm hồn được trở về!
Chúng ta nên expand bài này ra một tí, vì nó không có mục tiêu điều hướng chính sách của nhà trường, nên để có value hơn cho người đọc, thầy nghĩ các bạn cần có thêm phần gợi ý về việc nghỉ ngơi như thế nào cho phù hợp trong quá trình học tập kéo dài và ít giờ trống. Gợi ý về việc thiền định, chơi thể thao, thư giãn,... cũng là một cách. Thử nhé